Chỉ đơn giản là ba chữ “lần đầu tiên” nhưng ấn tượng mà nó để lại thật sâu sắc. Với tôi cũng vậy, lúc đó trời rất nắng, lại là giờ tự trị của Đoàn Oanh Vũ, chúng tôi chạy quanh gốc cây để tránh nắng. Bỗng nhiên tôi đột ngột dừng lại và chợt thấy cái bóng của mình in trên nền đất. Một cái bóng đen nhẻm xấu xí. Và!!! Tôi thấy ghét nó, với suy nghĩ thật trẻ con vì nó xấu hơn tôi, dù nó là một phần của chính tôi, nhưng nó không rõ ràng như tôi, không đầy đủ mắt mũi tay chân như tôi. Thế là tôi ghét nó. Đã ghét thì không muốn nhìn thấy, tôi bắt đầu chạy trốn nó. Với ý nghĩ sẽ cắt bỏ được cái bóng của chính mình.
Nhưng thật là bực vì tôi chạy đến đâu thì nó cứ dai dẳng bám theo tôi đến đó. Chạy mãi, tôi mệt quá và dừng lại ở góc cây để thở. Vì cái cây to nên bóng của cây đã che mất cái bóng của tôi và cũng lúc đó nắng tắt dần. Trời đã về chiều, cái bóng của tôi biến mất. Tôi mừng quá vỗ tay reo ầm lên.
Lúc đó, Trưởng Oanh thấy lạ bèn hỏi tôi lý do. Tôi kể lại cho bác nghe mọi chuyện. Nghe xong, bác mỉm cười và hỏi tôi:
- Con thật sự ghét cái bóng của mình đến thế sao?
Tôi “dạ” thật nhanh. Bác lại hỏi:
- Và con cũng ghét chính bản thân con.
Tôi chợt khựng lại và im lặng. Giọng bác lại đều đều bên tai:
- Con người ai cũng có những nỗi sợ hãi, những mặt trái, những khiếm khuyết làm ta mặc cảm không muốn cho ai thấy, không dám đối diện với nó. Nhưng tất cả những điều đó là chính con, là một phần của bản thân con. Nếu con không chấp nhận nó đồng nghĩa với việc con không chấp nhận chính mình, con sẽ không bao giờ mở rộng lòng để đón nhận những điều tốt đẹp cũng như mặt trái của nó. Vậy thì con đọc kinh niệm Phật làm gì khi chính con không hiểu được điều đơn giản đó.
Đó là lần đầu tiên, tôi được học một bài học rất giản dị nhưng đầy ý nghĩa dưới mái chùa Vĩnh Nghiêm.
TỊNH TỊNH |