Trang chủ  |  Bản Tin Lam  |  Diễn đàn  |  Hình ảnh  |  Âm nhạc  |  Tìm kiếm  |  Sổ lưu niệm  |  Sự kiện  |  Giới thiệu   |  Đăng ký  
Mục đích của GĐPT Việt Nam:     - Đào luyện Thanh - Thiếu - Đồng niên tin Phật thành Phật tử chân chính.      - Góp phần phụng sự Đạo pháp và xây dựng xã hội.
  
 Bản Tin Lam
  • Chu niên 15 năm
  • Tin Lam Online
  • Trại Lục Hòa 2007
  • Bản Tin Lam 11/2006
  • Hội nghị Huynh Trưởng
  •  
     
     
     Tài liệu - Tư liệu
  • Nội quy GĐPT Việt Nam
  • Sinh tồn nơi hoang dã
  •  
     
     Tìm kiếm
     
     
     
     ĐĂNG NHẬP

    Click vào đây để đăng ký

    Username:  
    Password:  
    Lưu thông tin đăng nhập 
     
     Diễn đàn
    Thông tin chung
      + Thông báo
      + Góp ý
      + Tin tức sinh hoạt GĐPT

    Tu học GĐPT
      + Phật Pháp
      + Kỹ năng chuyên môn

    Vườn Lam Vĩnh Nghiêm
      + Tìm hiểu Vĩnh Nghiêm
      + Bài hát
      + Sinh hoạt vòng tròn

    Góc thảo luận Vĩnh Nghiêm
      + Thảo luận chung
      + Tổ chim Oanh Vũ
      + Lều Thanh Thiếu Nữ
      + Lều Thanh Thiếu Nam
      + Thùng rác

    Dự án Bản Tin Lam
      + Lưu trữ Bản Tin Lam

     
     

     Thống kê
    733 thành viên.
    468 chủ đề.
    2417 bài viết.

    Thành viên mới nhất: duybao

    Hiện đang online:
    2.khách
     
     

     Số trang đã xem
     
     
    Diễn Đàn Lam: Mẹ sẽ không lạnh nữa !
     Diễn Đàn Lam : Sinh hoạt vòng tròn
    Chủ đề Chủ đề: Mẹ sẽ không lạnh nữa ! Trả lờiChủ đề mới
    Người gửi
    Nội dung << Chủ đề trước |
    Chủ đề tiếp theo >>
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 15:16 | IP Logged Quote qntnh

    “Mẹ sẽ không lạnh nữa”

     

    Con chị quỳ trước mộ người phụ nữ đã chọn cái chết để nó được
    sống, trên người thằng bé cũng chỉ còn bộ cánh mỏng. Trên nấm đất trụi cỏ là đống quần áo ấm của đứa bé. ''Mẹ sẽ không lạnh nữa, mẹ nhé''. Chị nghe thằng bé lẩm bẩm khấn.
    Một đêm mùa đông, trời đất phủ đầy tuyết. Một phụ nữ trên đường về nhà đi qua một chiếc cầu đá. Đang đi, chợt chị nghe thấy tiếng khóc trẻ con yếu ớt và đứt đoạn vọng lên từ dưới dạ cầu. Chị tất tả rẽ tuyết lội xuống và cảnh tượng trước mắt khiến chị sững sờ, đau đớn: Một người phụ nữ bê bết máu đang nằm co quắp. Trên thân thể của chị chỉ còn một chiếc váy mỏng, nhưng vòng tay của chị đang ôm chặt một đống váy áo mà từ đó phát ra tiếng oe oe khe khẽ. Người phụ nữ qua đường cúi xuống khẽ mở bọc quần áo. Một đứa trẻ tím ngắt tay chân co quắp miệng há hốc như con cá bị quăng lên cạn đang thoi thóp thở. Chị hiểu ngay người mẹ sau khi đẻ rơi con ở dọc đường đã gắng sức bọc lên người con mình mọi mảnh vải chị có, với hy vọng hơi ấm sẽ cứu
    sống đứa con chị. Đứa trẻ được người phụ nữ qua đường mang về nuôi, mẹ nó được chôn cất ở gần đó. Mãi tới khi nó đã 12 tuổi, sau nhiều lần đắn đo, người phụ nữ quyết định nói ra sự thật. Chú bé im lặng nghe chị kể mắt nhìn xuống đất, tay vân vê vạt áo. Chị dẫn con thăm mộ mẹ đẻ của nó. Trời chớm đông xám xịt, gió lạnh chích da thịt nhoi nhói. Chú bé quỳ trước mộ mẹ hồi lâu. Sau chút lưỡng lự, nó xin chị cứ về nhà trước. Chiều con, người phụ nữ ra về, lòng băn khoăn. Đi được nửa đường, cầm lòng không nổi, chị quay trở lại nghĩa địa.
    Cũng như hơn chục năm trước, cảnh tượng chị nhìn thấy lại khiến chị cầm lòng không nổi. Con chị quỳ trước mộ người phụ nữ đã chọn cái chết để nó được
    sống, trên người thằng bé cũng chỉ còn bộ cánh mỏng. Trên nấm đất trụi cỏ là đống quần áo ấm của đứa bé. ''Mẹ sẽ không lạnh nữa, mẹ nhé''. Chị nghe thằng bé lẩm bẩm khấn.

    Báo Phụ nữ TPHCM



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 15:16 | IP Logged Quote qntnh

    GIA ĐÌNH


    Ở ngoài đường. Tôi đụng phải một người lạ khi người này đi qua. “Ồ, xin lỗi” – tôi nói. Người kia đáp lời: “Tôi cũng xin lỗi vì đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.
    Ở nhà. Một tối nọ, khi tôi đang làm bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà. “Tránh ra chỗ khác” – tôi xẵng giọng. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó tan nát. Tôi cũng bận rộn với việc nấu nướng mà không nhận ra rằng mình quá nóng nảy.
    Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm chẳng biết đến từ đâu: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình thì con đã không làm thế. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở đó. Đó là những bông hoa mà con trai đã tự mình hái và mang đến cho con: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh nữa. Nó yên lặng đứng đó vì muốn đem lại cho con một điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên tâm hồn thơ trẻ của nó”.
    Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi ngồi dậy, lặng lẽ đến chỗ con trai tôi nằm và quỳ xuống: “Dậy đi con, cục cưng bé nhỏ của mẹ. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”. Thằng bé mở to mắt, cười rất tươi và nói: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia, con hái cho mẹ vì chúng
    đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm vì bố thường nói thế mà, đặc biệt là những bông hoa màu xanh”.

    Thế bạn có biết chữ “gia đình” trong tiếng Anh có nghĩa gì không?

    FAMILY = Father and mother, I love you!

    (Gia đình = Bố và mẹ, con yêu bố mẹ!)

    Thảo Quân (Từ Internet )



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 15:17 | IP Logged Quote qntnh

    MÓN QUÀ ĐEM TRUNG THU

     

    TTO-Vừa tan ca, tôi vội vã dắt xe ra khỏi công ty, chạy nhanh về nhà để kịp vui Trung Thu cùng đứa em trai của mình.
    Đêm Trung Thu, những căn nhà hai bên đường đều có trẻ em xúm xít vui đùa cùng những chiếc lồng đèn đủ màu sắc sặc sỡ, làm lòng tôi nôn nóng hơn.
    Đã 6 năm trôi qua từ lúc em tôi chập chững bước đi, năm nào tôi cũng cùng em xách lồng đèn đi vòng quanh nhà chơi. Thương em một phần, một phần có lẽ vì tôi muốn khơi lại những ký ức thời trẻ thơ của mình - mặc cho gia đình và bạn bè trêu chọc tôi là thằng con nít, bởi tôi thích thế và luôn nâng niu mãi cái tuổi hồn nhiên ấy.
    Đồng hồ đã điểm ở 7 giờ tối. Chắc giờ này nhóc cưng đang ở nhà trông ngóng anh nó về. Chợt tôi nhìn thấy một thằng bé đang ngồi co rúm đốt nến bên vỉa hè, tay cầm một xấp vé số. Tôi dừng xe lại, hỏi:
    - Này nhóc, em không về chơi Trung Thu với gia đình hay sao mà ngồi đây đốt nến?
    Nó ngước lên nhìn tôi, rươm rướm nước mắt:
    - Em mồ côi cha mẹ, không có nhà…
    - Thế mỗi tối em ngủ ở đâu?
    - Vỉa hè…
    Có lẽ vì tôi khơi lại nỗi mất mát lớn lao ấy cho nên nó cứ khóc mãi. Tôi dỗ dành:
    - Thôi nín đi nào, anh sẽ chở em đi chơi và mua tặng em một chiếc lồng đèn.
    Thằng bé thôi khóc, nhảy cẫng lên, chắc đây là lần đầu tiên trong đời nó được tặng quà.
    Tôi chở nó đi vòng quanh thành phố chơi đến gần 9 giờ tối mới tạm biệt nó vì em trai tôi ở nhà đang đợi tôi về. Trước khi chia tay, nó tha thiết bảo tôi:
    - Năm sau anh nhớ đến chơi Trung Thu với em nữa nhé!
    Tôi xoa đầu nó, cười:
    - Không phải năm sau mà là mỗi tuần, nhóc ạ!
    Nhìn gương mặt hạnh phúc của thằng bé, tôi thấy mình cũng vui lây.
    Trên đường về, nghĩ đến em bé bán vé số, lòng tôi lại dâng lên một niềm vui khó tả. Chợt nghĩ đến đứa em trai mình, tôi lại thấy có lỗi với nó. Tôi biết giờ này nó đang giận tôi lắm! Nhưng nếu em tôi hiểu được điều anh nó đã làm, chắc sẽ cảm thông cho tôi. Bởi em tôi luôn được cha mẹ và anh trai nó dạy: san sẻ niềm vui cho người khác, dù chỉ là một phần cỏn con, nhưng sẽ mang lại cho mình một niềm vui to lớn!

    ĐẶNG VĂN THÀNH



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 15:18 | IP Logged Quote qntnh

    Hiệp sĩ Đôngkisốt



    “Khùng quá”. Chị Hai tôi luôn miệng cằn nhằn như vậy mỗi khi trông thấy cậu em út của tôi từ Đan Mạch mới trở về thăm quê hương làm điều gì đó mà theo chị Hai là “không giống ai”.
    Đi tắm biển ở Vũng Tàu, trong khi mọi người khiêng đồ đạc lên xe ra về, nó lại hì hục khiêng hai bịch rác to tướng lên xe. Chị Hai tôi la lên: “Khùng quá, sao lại tha rác về nhà”. Nó gãi đầu: “Không thể xả rác ra bãi biển, vả lại tìm hoài cũng không thấy thùng rác đâu”.
    Xe đang chạy, bỗng nó la lên bảo bác tài dừng xe lại. Trong lúc mọi người đang ngơ ngác chưa hiểu điều gì xảy ra, nó đã phóng xuống xe, bê hai cục đá mà một bác tài nào đó trong lúc sửa xe đã bỏ quên, vứt vào lề đường. Chị Hai nhăn mặt: “Khùng quá, làm người ta hết hồn”. Nó lại gãi đầu: “Hai cục đá có thể gây tai nạn cho người đi xe máy”.
    Trong nhà bẫy được một con chuột, thay vì vứt ra đường, nó lại bỏ vào thùng rác làm bà giúp việc một phen hết hồn. Chị Hai tôi lại lẩm bẩm: “Khùng quá...”.
    Đi chơi ở khu du lịch có suối nước nóng. Nhìn mọi người ăn trứng gà sau khi nhúng vào giếng nước nóng, nó tất tả chạy đi tìm ban quản lý giải thích rằng dịch cúm gia cầm đang hoành hành, ăn trứng như thế là không bảo đảm an toàn. Chị Hai tôi la lên: “Khùng quá, lại xía vào chuyện của người ta...”.
    Ngày tiễn nó lên máy bay, nó nhìn tôi, mặt méo xẹo: “Chị Tư, chị thấy em có khùng thật không?”. Tôi nhìn nó mỉm cười khẽ lắc đầu: “Không, em chỉ là chàng hiệp sĩ Đôngkisốt đơn độc đang chiến đấu chống lại những chiếc cối xay gió khổng lồ...”.

    Theo Tuổi Trẻ



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 15:45 | IP Logged Quote qntnh

    Hai viên gạch xấu xí




    Đến miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ. Họ mua đất, gạch, mua dụng cụ và bắt tay vào việc. Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch.Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú làm rất kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi vì chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt
    đẹp đầu tiên trong đời. Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống.
    Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt: mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú. Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi, trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng.
    Một hôm, có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên: "Ôi, bức tường gạch mới
    đẹp làm sao!".
    "Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy 2 viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư?" - chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên.
    "Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao" - vị sư già từ tốn.


    Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm nhưng lỗi lầm mà ta đã mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta đã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là 2 viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.
    Và đôi khi, chúng ta lại quá nhạy cảm với lỗi lầm của người khác. Khi bắt gặp ai mắc lỗi, ta nhớ kỹ từng chi tiết. Và hễ có ai nhắc đến tên người đó, ta lại liên hệ ngay đến lỗi lầm của họ.


    H.C (Theo Inspirationline.com)



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 15:47 | IP Logged Quote qntnh

    NHỮNG CHUYẾN XE CUỘC ĐỜI

    Sau cơn tai biến mạch máu não, cha tôi yếu đi nhiều, không còn khả năng đi lại nữa. Chúng tôi mang về nhà một chiếc xe lăn tay cho cha. Nhìn cha ngồi tù túng trong chiếc xe với không gian nhỏ hẹp, chúng tôi vừa ái ngại, vừa xót xa.
    Cha tôi, một người lính từng vào sinh ra tử, một người luôn hoạt động và mạnh mẽ... Bây giờ cha ngồi im lặng trên chiếc xe lăn hàng giờ liền. Tôi biết lòng cha đau đớn vì bất lực trước tình trạng bệnh tật của mình.
    Thấy chúng tôi quấn quít, cha vui lắm, nhưng cha lại bảo:
    - Tụi con đừng lo cho cha nhiều, đứa nào có việc phải làm, phải học, cứ đi! Cha biết cách thích nghi với hoàn cảnh mà!
    Rồi cha cười nói:
    - Các con à, cuộc đời con người có nhiều giai đoạn. Mỗi giai đoạn gắn với một chiếc xe. Khi sinh ra, con người nằm xe nôi. Nhỏ bé, yếu ớt, con người được yêu thương và chăm sóc bởi cha mẹ, người thân. Lớn lên một chút, con người chập chững bước những bước đi đầu tiên với chiếc xe tập đi. Giã từ thời thơ ấu, chúng ta bắt đầu hòa nhập vào thế giới với bao nhiêu phương tiện: xe đạp, xe máy, xe hơi... Và từ đây, chúng ta cứ luôn ao ước thay đổi chiếc xe đời mình sao cho mới hơn, hiện đại hơn, tốt hơn... Các con ơi, cha cũng đang ngồi trên một chuyến xe của đời mình. Chiếc xe lăn này là một chiếc xe trong cuộc đời của cha và cha không tuyệt vọng vì điều đó. Cái chính là cha vẫn
    sống lạc quan, yêu đời trên chuyến xe đời mình. Xung quanh chúng ta có biết bao mảnh đời vất vả, cực nhọc, những người gắn mình với chiếc xe ba gác chở thuê, xe xích lô, xe đẩy bán hàng rong trên phố, nhưng họ vẫn sống, vẫn vươn lên. Có những người đi toàn xe hơi đắt tiền, đời mới, nhưng những chuyến xe cuộc đời họ lại không có bến đỗ phẳng lặng, hạnh phúc...
    Ai rồi cũng phải đi chuyến xe cuối cùng của đời mình. Phải làm thế nào để trong chuyến xe đó, chúng ta ra đi trong sự thanh thản, yên bình, trong sự thương tiếc của người thân, bạn bè. Làm được điều đó không phải là điều đơn giản, dễ dàng vì những chuyến xe trong cuộc đời mỗi người. Không có vé “khứ hồi”, chúng ta chỉ được đi có một lần!

     



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 15:52 | IP Logged Quote qntnh

    HỌC CÁCH THẤT BẠI

    Có thể nhiều người nói cho bạn biết làm sao để thành công. Có hàng nghìn cuốn sách về chủ đề đó. Các kế hoạch và các công thức luôn sẵn có để bất kỳ ai cũng có thể học theo. Nhưng điều mà bạn ít khi tìm thấy là làm sao để thất bại.
    Bạn biết đó, thành công không bao giờ được bảo đảm, dù bạn có thực hiện đúng công thức đến đâu đi chăng nữa. Tuy nhiên, thất bại là chắc chắn hơn nhiều, và không chỉ một lần, mà có thể là nhiều lần trong cuộc
    sống của bạn.
    Bạn sẽ thất bại nếu bạn không quan tâm đến người khác. Rất nhiều người nghĩ rằng thế giới này đã được tạo ra cho riêng họ, và họ không để ý đến cảm giác của người khác. Đúng ra, điều chúng ta nên làm là chia sẻ hành tinh này với tất cả mọi người.
    Bạn sẽ thất bại nếu bạn bắt đầu sự nghiệp bằng cách tìm một công việc thích hợp với bạn. Bạn cần phải hợp với công việc và làm cho mình ngày càng phù hợp hơn. Đơn giản nhất, cho dù bạn mặc quần jeans và áo phông
    đẹp đến đâu đi chăng nữa thì việc mặc như thế đi xin việc làm sẽ tăng cơ hội thất bại của bạn.
    Bạn sẽ thất bại nếu bạn trèo lên chiếc thang sự nghiệp bằng cách giẫm lên người khác. Như một câu nói: “Bạn sẽ gặp lại chính những người đó khi bạn bị rơi xuống”.
    Bạn sẽ thất bại nếu bạn không cố gắng sửa lại một hành động sai bất kỳ khi nào có thể. Bạn sẽ thất bại nếu bạn nhìn thấy một điều xấu mà lại không dám chống lại nó. Bạn sẽ thất bại nếu bạn chịu một việc bất công mà không dám chiến đấu chống lại nó.
    Bạn sẽ thất bại nếu chỉ biết đánh giá một ai đó qua vẻ bề ngoài. Sẽ thất bại nếu bạn lấy những sai lầm của ngày hôm nay để bỏ đi tất cả những thành công của ngày hôm qua và làm lu mờ những giá trị tốt
    đẹp sẽ đến vào ngày mai.
    Bạn sẽ thất bại nếu không biết tin vào chính bản thân mình.
    Bạn sẽ trải qua những thất bại lớn nhất nếu bạn tin vào câu nói lãng mạn “Tình yêu có nghĩa là bạn không bao giờ phải nói lời xin lỗi”. Bởi vì trong thực tế, bất kỳ một người nào đó có đủ kinh nghiệm cũng sẽ nói rằng tình yêu là ngược lại. Tình yêu là đủ can đảm để nói xin lỗi khi mình sai.



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 15:52 | IP Logged Quote qntnh

    KHUYẾT ĐIỂM – AI MÀ CHẲNG CÓ
    Có một vòng tròn rất tự hào về thân hình của mình, tròn một cách hoàn hảo đến từng milimét. Thế nhưng, một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất một góc lớn hình tam giác. Buồn bực, vòng tròn tìm mảnh vỡ hình tam giác bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp.
    Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang tỏa sắc bên đường. Nó tâm tình cùng sâu bọ. Nó tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp. Vòng tròn tìm được nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa cả. Nó lại tiếp tục tìm kiếm. Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít. Nó sướng đến run người. Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa. Nó ghép mảnh vỡ kia vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa? Sao nó lăn nhanh đến thế, nhanh đến nỗi các bông hoa nhòe đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò thì bạt đi trong gió. Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi!...
    Bài học cái vòng tròn tặng chúng ta là: Thật kỳ lạ khi người ta mất đi một cái gì đó lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Bạn sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hy vọng, là nuôi dưỡng vì một ngày mai tốt
    đẹp hơn. Bạn sẽ không bao giờ biết cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương bạn và cho bạn cái bạn tha thiết mong muốn! Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó như mùa bóng, khi đội mạnh nhất cũng có thể bị thua và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng. Mục đích của chúng ta là thắng nhiều hơn bại. Hãy biết chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người.




    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 15:52 | IP Logged Quote qntnh

    THIỆP MỪNG


    Nó có thói quen hay đi nhà sách. Tuy chẳng mua gì nhiều nhưng nó thường không thể kiềm chế ham muốn mua dăm bảy cái thiệp mừng. Nó rất yêu thích những hình ảnh dễ thương, sinh động trong từng tấm thiệp. Mua nhiều, nó giữ gìn thật cẩn thận để ngắm nghía.
    Thấy nhỏ bạn cùng lớp hôm qua sinh nhật mà chẳng có quà cáp gì, nó lấy một tấm thiệp xinh nhất viết mấy lời chúc rồi gửi cho bạn. Hôm sau, nó thấy nhỏ cất giữ thật kỹ trong cuốn tập, lâu lâu lại lấy ra ngắm nghía rồi cười chúm chím. Chắc nhỏ hạnh phúc lắm! Thấy hay hay, nó tặng thêm cho nhiều người nữa. Nhỏ Lan hôm qua bị cô mắng vì không thuộc bài, nó gửi cho bạn mấy dòng: “Cố gắng lên nhé”. Anh chàng Hùng bị bệnh nằm viện, nó cũng không quên gửi lời thăm: “Chóng khỏe, mau về nhà”. Có bữa thấy mái tóc dài của Duyên được tết bím trông hay hay, nó liền tìm ngay một tấm thiệp có in hình cô gái tóc bím tặng bạn: “Chào hai chị em sinh đôi”.
    Có người bảo nó, thời bây giờ người ta nhắn tin, gửi lời chúc bằng hình ảnh mp3, nhanh chóng như một cái nhấp chuột. Tội tình gì mà phải mua thiệp, ghi tặng rồi gửi bưu điện cho lâu. Đôi khi nó cũng nghĩ thế, cho đến một ngày nó tình cờ nhận được một tấm thiệp không ghi tên người gửi. Nhìn hình ảnh dễ thương và lời nhắn ngộ nghĩnh, nó tự nhiên bật cười. Giữa cuộc
    sống bề bộn, đôi khi người ta cũng thấy cần có ít phút quan tâm đến nhau qua những tấm thiệp mừng.

    st



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 16:50 | IP Logged Quote qntnh

    NGẨN ĐẦU LÊN MÀ SỐNG

    Bốn năm rưỡi đầu cuộc đời, theo như lời kể của bà ngoại, tôi là một đứa trẻ như bao đứa trẻ khác: tươi tắn, vui vẻ và nghịch ngợm.
    Rồi tôi vấp té vập mật vào góc giường. Mẹ tôi đưa tôi từ bệnh viện này qua bệnh viện khác. Chấn thương đã khiến hai mắt tôi lúc nào cũng như nhìn qua màn sương mù.
    Vết thương trên mắt đã thành sẹo, nhưng nỗi đau trong lòng tôi vẫn âm ỉ. Hễ bọn trẻ con cùng xóm “rộng lượng” cho tôi nhập cuộc chơi đùa, thế nào chúng cũng bắt tôi đóng vai quỷ sứ. Tôi càng sợ luôn những người thương hại tôi.
    Nhưng trên mỗi bước chân của tôi bao giờ cũng có mẹ. “Ngẩng đầu lên mà
    sống, con ạ”. Lần đầu tiên tôi nghe câu nói đó từ miệng mẹ, khi tôi gục mặt xuống cố dò dẫm bước đi sau khi từ bệnh viện trở về nhà. Lúc đó, câu nói đó cô nghĩa là: “Cẩn thận, nếu không con lại sẽ vấp cây cột nhà”. Lớn lên chút nữa, tôi đã nghe câu đó khi mẹ dẫn tôi tới trường. Và tôi đã ngẩng cao đầu để trả lời câu hỏi của cô giáo rằng ba cộng với bốn là bảy, trong khi các bạn học khác của tôi còn đang bấm từng đốt ngón tay. Nhớ câu nói của mẹ, tôi đã nhận lời làm trọng tài cho cuộc đấu bóng chuyền với lớp bên cạnh.
    Tôi ngẩng cao đầu mạnh dạn bước vào cuộc
    sống, để mọi người nhận ra rằng tôi cũng như họ. Nhưng rồi tới một ngày, niềm khao khát được nhìn thấy vẻ đẹp của chính mình, một cô gái trẻ, bùng lên trong tôi. Thất vọng, tôi gục đầu vào lòng mẹ. ''Ngẩng đầu lên mà sống, con ạ. Sẽ có người phát hiện vẻ đẹp bên trong của con”.
    Tôi gặp anh ấy. Chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau. Mẹ nói đúng. Cuộc
    sống của chúng tôi không dễ dàng, nhưng tôi tin yêu anh. Còn anh thường nói vẻ đẹp nội tâm của tôi thôi thúc anh hướng tới những điều cao cả, ham muốn hy sinh; rằng trí thông minh, tính điềm đạm và khả năng linh cảm của tôi như sợi dây cương kìm hãm những suy tính bồng bột của anh.
    Cảm ơn mẹ, người đã cho tôi châm ngôn
    sống hạnh phúc. Và châm ngôn đó là món quà mà tôi để dạy lại cho con cháu.



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 16:51 | IP Logged Quote qntnh

    GÓC BÌNH YÊN

    TTO - Tôi vẫn nhớ như in ngày mẹ giao cho tôi chiếc xe gắn máy và nói bằng một giọng rất xúc động: “Mẹ chỉ có thể lo cho hai anh em con đến đây thôi. Hai đứa học xong đại học và có chiếc xe máy để làm phương tiện đi lại. Mẹ không có nhiều hơn được!”.
    Tôi đã rất xúc động, nhưng - như một khoảng cách vô hình - thật khó để một đứa con trai có thể… ôm chầm lấy mẹ vào lúc đấy mà nói với mẹ rằng: không chỉ là chiếc xe hay bất kỳ thứ vật chất nào đâu mẹ ạ, mà mẹ đã cho con thật nhiều, cho con cả một tâm hồn đầy đặn từ chính những gì mẹ đã làm.
    Ngày mẹ đám cưới, mọi người nói bà ngoại khóc nhiều. Mà không lo lắng sao được khi cô nữ sinh của trường nữ Gia Long “danh giá” ngày nào, vừa tốt nghiệp sư phạm và là “tiểu thư” của một gia đình tương đối khá giả ở Sài Gòn chấp nhận về quê chồng làm dâu, trở thành một cô giáo nhỏ tại một vùng biển, đất đai khô cằn ở miền Trung.
    Cuộc
    sống không đẹp như mẹ mong muốn. Ba tôi sau khi được cử vào Sài Gòn học nghiệp vụ đã bị choáng ngợp bởi một cô gái thị thành khác, để rồi quên đi cô vợ “quê” đang ở vùng biển mỗi ngày trông ngóng mình về. Chuyện gì đến cũng đến. Từ ngày tôi tròn ba tuổi, tôi đã không còn nghe được tiếng cười nói của ba, và căn nhà không còn hơi ấm của trụ cột gia đình. Mẹ tôi gạt nước mắt, đưa hai con vào Sài Gòn chỉ với hai bàn tay trắng.
    Ký ức về ba của tôi qua những người thân trong gia đình và hàng xóm chỉ là những lời trách móc về một người đàn ông “thật tệ”. Nhưng mẹ tôi lại không nói thế. Cuộc
    sống luôn có những điều vừa lòng và không vừa lòng tồn tại, hãy biết cách tha thứ để giữ cho tâm hồn mình luôn có những ngày vui.
    Mẹ đặt ra một quy tắc trong gia đình là hãy cứ xem như ba đi công tác xa, không có mặt ở nhà, cả nhà… không nói xấu ba nhé! (Vì càng “nói xấu” thì lại càng nhớ đến, mà càng nhớ đến thì chỉ càng thêm buồn phiền mà thôi). Bây giờ là ba đi vắng rồi, mẹ lo kiếm tiền cho con đi học, lo chuyện bếp núc, “thằng lớn” “tạm” thay ba xem máy móc, xe cộ trong nhà có hư thì sửa “dùm ba”; thằng út thì coi bàn ghế có hư hỏng thì đóng lại!
    Mẹ còn tự đi học thêm cách sửa chữa điện nước, xe cộ để vừa tự lo liệu gia đình, vừa “thay mặt ba” dạy lại hai đứa con trai trong lúc “ba vắng nhà”. Cứ như thế, dẫu còn nhiều khó khăn lẫn khuất trong căn nhà chỉ có một phụ nữ trẻ và hai đứa con nhỏ, nhưng mỗi chiều về vẫn rộn vang tiếng cười.
    Không những thế, biết bà nội
    sống một mình ở miền quê cũ lúc nào cũng nhớ thương con, cháu, cứ mỗi kỳ nghỉ hè mẹ lại đưa hai anh em ra ở cùng với bà, để bà khuây khỏa. Mẹ cứ dặn mãi: “nhà mình đã không giận ba, thì càng không được giận bà nội, càng không được nói những điều không hay về ba với bà, vì bà là người thương con, cháu nhất. Mà, không chỉ là bà đâu, đã hễ ai thương mình thì mình không được đối xử tệ với người ta". Vì những lời dặn ấy mà những ngày hè ở cùng bà nội, với chúng tôi, là những ngày thật sự của tình thương yêu.
    Ngày bà mất đột ngột, mẹ và bà ngoại đã vội thuê ngay một chiếc xe đi trong đêm, để hai cháu được ra kịp nhìn bà lần cuối trước khi bà trở về với đất trời và lo liệu thêm cho bà. Đứng trước di ảnh của bà đêm hôm ấy, không cần một lời nói nào của mẹ, nhưng cũng đã đủ cho tôi hiểu được con người ta
    sống với nhau rất cần cái tình, cái nghĩa như thế nào. Tôi cảm nhận thật rõ, mẹ đã gieo vào tâm hồn tôi những hạt giống thật đẹp của cây yêu thương và vị tha như thế nào.
    Ngày qua ngày, cứ từ những “quy tắc” và việc làm “nho nhỏ” như thế, mẹ giữ được cho tôi gần như trọn vẹn tuổi thơ với những gì đầm ấm nhất của một gia đình.
    Trong căn nhà nhỏ ấy, ở góc này, góc kia vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng tuyệt nhiên không có bóng dáng của sự thù hận bởi vì như mẹ vẫn nói, điều đầu tiên con cần phải học không phải là cách chống đỡ với cuộc
    sống này, mà là cách yêu thương và tha thứ cho nó.
    Và cũng ở trong căn nhà nhỏ ấy, tôi biết, có ba tâm hồn thật bình yên.



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 16:51 | IP Logged Quote qntnh

    TRỞ VỀ NHÀ

    Trên bến cảng, người đàn ông với hai giỏ xách nặng trĩu trên tay đi như chạy về phía gia đình của anh ta.
    Đầu tiên, anh đưa mắt trìu mến nhìn cậu con trai nhỏ (khoảng sáu tuổi) trong khi đặt giỏ xách xuống. Hai bố con ôm nhau thật lâu. Người đàn ông đẩy cậu bé ra xa một chút, nhìn vào mắt cậu và nói: "Gặp lại con thật vui. Bố nhớ con lắm!". Nụ cười có phần bẽn lẽn, mắt nhìn đi chỗ khác, cậu bé khẽ đáp: "Con cũng nhớ bố lắm!".
    Rồi ông bố đứng lên, quay sang cậu con trai lớn (khoảng chín hay mười tuổi) và đưa tay ôm lấy khuôn mặt cậu bé, "Chà, con trai của bố đã là một chàng trai rồi nhỉ. Bố yêu con nhiều lắm!". Hai bố con cũng ôm nhau một lúc lâu.
    Trong khi đó, cô con gái út (khoảng một hay một tuổi rưỡi) cứ ngọ nguậy trong vòng tay mẹ nó, không rời mắt khỏi bố. Ông bố đón lấy đứa bé từ tay người mẹ: "Chào con gái của bố", rồi hôn lấy hôn để lên khuôn mặt cô con gái cưng. Ngả đầu lên vai bố, mắt cô bé lim dim.
    Để bé nằm yên một lúc, người bố cẩn thận trao cô con gái nhỏ lại cho đứa lớn rồi hướng về phía người vợ nãy giờ vẫn đang nhìn bố con anh: "Anh để dành nụ hôn ngọt ngào nhất cho người cuối cùng đây". Nói rồi, anh ôm hôn vợ, một nụ hôn dài nhất, nồng nàn nhất mà tôi từng thấy. Hai người họ, mắt nhìn mắt, tay nắm trong tay, nụ cười rạng rỡ chiếu sáng lẫn nhau.
    Đứng cách họ khoảng chừng hai sải tay, tôi chợt cảm thấy bối rối vì hình như mình đã xâm phạm vào một điều gì đó thiêng liêng, càng ngạc nhiên hơn khi nghe giọng nói của chính mình bật ra: "Hai bạn đã cưới nhau được bao lâu rồi?"."Cưới nhau được 12 năm, bên nhau tổng cộng 14 năm" - không rời mắt khỏi vợ, người đàn ông trả lời. "Vậy các bạn xa nhau đã bao lâu rồi?", tôi hỏi. Người đàn ông cuối cùng cũng quay lại nhìn tôi, vẫn nụ cười rạng rỡ trên môi: "Hai ngày!".
    Hai ngày? Tôi thật sự lấy làm kinh ngạc. Với cái cách mà gia đình họ chào đón nhau như tôi đã chứng kiến, tôi cho rằng người bố xa nhà ít nhất đã vài tuần, nếu không nói là vài tháng.
    Mải nhìn theo gia đình năm người họ sải bước bên nhau, tôi không hay biết anh bạn của mình đã xuống tàu và đến đứng cạnh tự bao giờ. "Cậu nhìn gì vậy?", anh hỏi. Không chần chừ, tôi đáp: "Tương lai của mình".

    st



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 16:52 | IP Logged Quote qntnh

    MẸ KẾ

    Tôi hay có cái cảm giác không được thoải mái khi nghe từ “mẹ kế”. Thế nhưng số phận đã đưa đẩy tôi làm mẹ kế của bốn đứa con riêng của chồng tôi.
    Tôi và chồng tôi đã cưới nhau được sáu năm và cùng với anh ấy dõi theo sự trưởng thành của bọn chúng. Chúng tôi cùng nhau đi nghỉ, ăn cơm với nhau, cùng làm bài tập về nhà, chơi bóng rổ, thuê băng video. Tuy nhiên tôi vẫn còn có cảm giác như một người ngoài cuộc của cái gia đình này. Hình như có một đường ranh giới không thể vượt qua được, đó là một vòng tròn gia đình nội bộ không bao gồm có tôi. Vì không có con riêng nên kinh nghiệm làm mẹ của tôi cũng có phần hạn chế đối với bốn đứa con chồng.
    Năm ấy bọn trẻ dọn đến nhà mẹ ruột của chúng để thuận tiện đến trường. Nhằm duy trì mối liên lạc với bọn trẻ, chúng tôi nối mạng và mau chóng đăng ký dịch vụ thư điện tử và chat trực tuyến. Nhưng phương tiện liên lạc hiện đại đó cũng khiến chúng tôi có cảm giác xa cách hơn nhiều so với những tiếp xúc thật sự. Nếu một tin nhắn đến với chữ “bố” thì tôi có cảm giác như thể bị lãng quên và bỏ rơi. Nếu tên tôi đi kèm với tên ông ấy, thì tôi trở nên phấn khởi và cảm thấy cuối cùng tôi cũng đã là một phần của gia đình này.
    Một tối nọ, khi tôi đang kiểm tra mail, một dòng báo “ có thư” hiện lên. Đó là Margo, đứa con gái lớn nhất của chồng tôi. Cũng như mọi khi, chúng tôi gởi tin hỏi thăm tin tức qua lại. Khi nói chuyện như thế, nó không cần biết đó là tôi hay bố nó bên kia bàn phím nếu như nó không muốn hỏi. Đêm đó, nó không hỏi và tôi cũng không nói là tôi. Sau khi biết tỉ số vài trận bóng chuyền, buổi khiêu vũ sắp đến ở trường và đề án môn lịch sử mà Margo đang thực hiện, tôi nói rằng đã trễ và nên đi ngủ. Nó trả lời tin nhắn: “ Vâng, con yêu bố!”.
    Khi đọc xong, một cảm giác buồn lan tỏa khắp người tôi và tôi cho rằng nó đã nghĩ là nó đã nói chuyện suốt với bố mình. Không muốn nó lúng túng, tôi trả lời: “ Bố cũng yêu con! Chúc con ngủ ngon!”.
    Hình ảnh vòng tròn nội bộ riêng tư của gia đình họ, nơi tôi chỉ là người không mời mà đến, lại ẩn hiện trong đầu tôi. Khi tay tôi vừa chạm bàn phím để chuẩn bị tắt máy, tin nhắn cuối của Margo đến. Nội dung như thế này:
    “ Chúc bố ngủ ngon hộ con luôn mẹ nhé!”.
    Tôi tắt máy mà mắt nhòe đi vì nước mắt.

    Ngọc Trâm (Lược dịch từ Cyber StepMother )



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 16:52 | IP Logged Quote qntnh

    VAI KỊCH CUỐI CÙNG



    Không có hành động nào mà không cần sự đáp trả...
    Có một người diễn viên già đã về hưu và
    sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng.
    Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, ngày nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.
    Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua mặt chú. Chú bé vụt đứng dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường - chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.
    Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời
    sống, ở con người."
    Hôm sau, người em thấy ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: "Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."
    Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.
    Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.

     



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 17:06 | IP Logged Quote qntnh

    MÓN QUÀ VÔ GIÁ

    Vào mùa Giáng sinh cách đây cũng khá lâu, một người bạn của tôi đã phạt đứa con gái 3 tuổi của anh ta vì tội làm hư cuộn giấy gói quà lớn khi chỉ để cắt ra một khúc nhỏ. Đang trong lúc tiền bạc eo hẹp nên anh ta tỏ ra rất bực mình, trong khi đó cô bé vẫn cố gắng trang trí hộp quà và cẩn thận đặt nó dưới gốc cây.
    Sáng hôm sau, thấy hộp quà vẫn còn nguyên chỗ cũ, cô bé liền mang nó đến trao cho bố và nói: "Đây là món quà con tặng bố". Người bố cảm thấy hơi ngượng vì hôm qua đã có những phản ứng khá mạnh. Nhưng sự tức giận của anh ta lại bùng lên lần nữa khi anh thấy hộp quà rỗng không. Anh hỏi cô bé: "Con không biết là khi tặng quà thì phải có gì đó trong hộp ư?". Cô bé ngước mắt nhìn cha và nói trong nước mắt: "Nó không rỗng đâu ạ, con đã đặt vào đó những nụ hôn. Tất cả đều dành cho cha".
    Người bạn của tôi đã nói với tôi rằng anh ấy đã cất giữ chiếc hộp quý giá đó trong nhiều năm. Cứ mỗi khi cảm thấy buồn bã hay nản lòng, anh lại lấy ra một nụ hôn tưởng tượng mà đứa con gái bé bỏng của mình đã đặt vào đó và thế là mọi lo lắng trong anh dường như tan biến hết. Thật sự, mỗi bậc cha mẹ đều được những đứa con yêu quý của mình trao tặng cả một kho đầy ắp những nụ hôn và một tình yêu không điều kiện. Đó là một món quà vô giá mà không phải bất kỳ ai cũng có được.


    (Theo Spunge)



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 17:07 | IP Logged Quote qntnh

    HÃY VUI CƯỜI CÙNG CON

    Tiếng cười là một phần quan trọng trong cuộc
    sống, ngay cả đối với con cái của bạn. Điều khôi hài sẽ giúp bạn và con cái gắn bó với nhau hơn. Một căn nhà đầy ắp tiếng cười luôn là một mái ấm hạnh phúc.
    Con cái của bạn sau này có trở thành những người vui tính hay không, điều đó không quan trọng; cái chính là cả cha mẹ lẫn con cái đều cùng được thư giãn, hòa nhập vào nhịp điệu
    sống của nhau, niềm vui sẽ tăng lên nếu chúng ta biết chia sẻ.
    Kể chuyện vui và dạy con cái biết cách cất tiếng cười, đó là phương thuốc hữu hiệu nhất khi chúng buồn bã. Bạn cũng có thể dùng sự hài hước để giải tỏa căng thẳng trong gia đình, tháo ngòi nổ đối đầu những khi bạn và con cái tranh luận gay gắt, hoặc khi chúng đang có chuyện bực mình. Hãy nói đùa một câu, hoặc đơn giản chỉ là cười lớn tiếng, và ôm lấy con. Tất nhiên, bạn cần phải chắc chắn rằng con của bạn không cho rằng bạn đang trêu chọc chúng. Nhưng một khi cả hai mẹ con cùng phá lên cười, nhận ra được khía cạnh ngộ nghĩnh của vấn đề, thì
    cũng chính là lúc cảm xúc được thắp sáng lên. Con cái chúng ta luôn bắt chước tấm gương của cha mẹ.
    Hãy thư giãn và thoải mái khi bạn ở với con trẻ, và bạn sẽ thấy rằng tiếng cười dễ tạo ra mà không cần đến bất cứ nỗ lực nào. Bạn chỉ cần là chính bản thân mình. Hai mẹ con sẽ luôn cất tiếng cười thoải mái nếu ở cùng nhau. Bạn cũng nên nhớ rằng điều khôi hài chỉ vui vẻ nhất khi xuất hiện một cách tự nhiên, không do chủ ý sắp đặt từ trước.
    Và ngoài ra, bạn hãy cố gắng hòa nhịp điệu khôi hài với con cái. Những điều làm bạn phá lên cười không phải luôn luôn là những điều làm con cái vui vẻ, và ngược lại. Do đó, mặc dù óc hài hước của bạn phức tạp hơn nhiều, chiến thuật hiệu quả nhất chính là biết chấp nhận những chuyện tức cười giản dị của con. Hãy cố gắng diễn đạt điều vui vẻ ở mức độ hiểu biết của con mình, cũng như lũ trẻ cũng sẽ không thể bật lên tiếng cười khi nghe một câu nói đùa hoặc một trò vui dành cho những bé nhỏ tuổi hơn chúng. Bạn nên nhớ rằng, với tư cách là người lớn, trò đùa sẽ kém thú vị hơn nếu lặp đi lặp lại, nhưng đối với con cái thì ngược lại - chúng có thể thích những trò vui lặp đi lặp lại.

    Đạt Ân (Theo Young Parents )



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 17:09 | IP Logged Quote qntnh

    CHA TÔI

    Chẳng biết sao từ nhỏ tôi đã thấy dường như rất khó gần cha hơn là mẹ - dẫu trong thâm tâm tôi biết rằng cha cũng rất thương chị em tôi. Một lần, tôi được cha cho đi câu cá trên chiếc thuyền gỗ cũ kỹ của gia đình, khi ấy tôi chỉ muốn được ôm cha và nói “Con thương cha nhiều lắm!”, nhưng điều đó đã không xảy ra...
    Rồi tôi lớn lên, tốt nghiệp đại học, lập gia đình ở cách xa nhà cha mẹ đến hàng trăm dặm. Mẹ viết thư cho tôi hàng tuần, kể những gì đã xảy ra ở nông trại, những gì cha tôi làm và cả chuyện của các em tôi. Còn cha thì chẳng bao giờ viết cho tôi dòng nào cả. Đôi khi vợ chồng tôi cũng tranh thủ viếng thăm cha mẹ, nhưng giữa cha và tôi dường như cũng có gì đó cách biệt.
    Cha tôi ngày một già và sức khỏe yếu dần. Ngày cha mất, tại tang lễ của cha, tôi nghe mọi người kể những câu chuyện, những điều tuyệt vời về cha - một người chính trực được người khác nể trọng và tin cậy. Những câu chuyện mà họ kể đều mới mẻ với tôi, dường như họ biết rất nhiều điều về cha tôi, trong khi tôi là con gái của cha mà chẳng hiểu gì cha cả. Sau ngày cha mất, chị em chúng tôi quay trở lại
    sống ở nông trại. Một hôm, trong lúc dọn dẹp tầng thượng, tôi gặp một chiếc hộp cũ. Đó là chiếc hộp chứa đầy kỷ niệm ấu thơ của tôi: những bức vẽ đầu tiên của tôi, những lá thư và cả những tấm ảnh cũ kỹ nữa. Ở ngay chính giữa chiếc hộp, tôi phát hiện ra có hai lá thư mà cha đã viết từ nhiều năm trước khi tôi vừa hoàn thành chương trình đại học - đó là những bức thư tay duy nhất mà cha viết cho tôi. Làm thế nào tôi có thể quên rằng chúng tồn tại ở đấy nhỉ? Tôi cẩn thận mở những mảnh giấy đã vàng úa vì thời gian ra đọc.
    Lá thư đầu tiên là kể lại những việc xảy ra ở nông trại. Lá thư thứ hai nói về cảm xúc của cha khi tôi được lãnh phần thưởng học sinh xuất sắc của trường đại học. Khi tôi đọc dòng đầu tiên của bức thư thứ hai, mắt tôi nhòe lệ vì cha đã viết: “Cha rất tự hào khi có một đứa con như con, con gái yêu của ta ạ!”...

    P.Q.Anh (Theo Heartwarmers)



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 17:09 | IP Logged Quote qntnh

    HY VỌNG CỦA MẸ 

    "Mẹ, con mệt quá!", "Mẹ, con sợ!", "Sẽ chẳng có thuốc chữa đâu, mẹ nhỉ!",... tiếng đứa con gái bé bỏng của tôi nức nở. Tôi không biết phải nói gì lúc này, chỉ im lặng và ứa nước mắt. Những lời nói của nó làm tôi đau nhói, bởi tôi biết, khi hy vọng không còn, trái tim con bé sẽ vỡ tan.
    Đã 12 năm rồi, con bé phải
    sống một cách kiên cường, chiến đấu với căn bệnh rối loạn kinh niên chưa tìm ra thuốc chữa. Tôi đã quá sợ khi hằng ngày phải đối diện với một mớ dây ống chằng chịt, nào là ống truyền thuốc, ống truyền máu, ống thông tiểu của nó... Đã đến lúc tôi cũng muốn hét lên.
    Nhìn cảnh con bé phải chịu đựng những nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần ấy, tôi không thể nào chịu nổi. Nếu có thể, tôi muốn chuyển căn bệnh quái ác đó qua thân xác tôi và cho bé sức
    sống dồi dào của mình, chịu đựng cho bé cả sự sợ hãi mà nó đang phải trải qua từng ngày. Tôi tuyệt vọng vì không thể an ủi nó.
    Đã 5 phút trôi qua, tôi chỉ ôm con bé vào lòng, cầu nguyện một phép nhiệm mầu để cho nó được
    sống. Tôi thì thầm bên tai nó: ''Cục cưng, hôm nay con mệt mỏi và cảm thấy mất hết hy vọng. Hôm nay, con có thể cuộn tròn trong vòng tay mẹ và hãy để mẹ hy vọng cho con. Con có thể tin rằng hy vọng của mẹ là bất tận và tình yêu của mẹ dành cho con cũng thế''.
    ''Mẹ ơi'', tiếng con bé yếu ớt cắt ngang lời tôi, ''Nếu mẹ có thể hy vọng cho con, con chắc là mình cũng có thể". Nói rồi, con bé choàng tay ôm lấy tôi. "Hãy nói với con nữa đi, mẹ, rằng hy vọng của mẹ là bất tận''.
    ''Con yêu, hy vọng của mẹ là bất tận, là mãi mãi không bao giờ cạn''.

    st



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 17:12 | IP Logged Quote qntnh

    NHƯ GIÓ THOẢNG QUA

    Thế là hết phải không em, anh còn biết nói gì để tiễn đưa mối tình đầu của mình, tình yêu mà em bảo nó tuyệt đẹp, rằng chúng ta đã chờ đợi mấy chục năm trời, rằng em không ham giàu sang, không cần địa vị chức quyền, chỉ mong có anh và mãi là của anh... Ôi những lời vàng ngọc tự đáy lòng giờ như cơn gió thoảng qua.

    Anh không trách em đâu. Sếp của anh, em vẫn mãi là cây bạch dương vươn mình trong bão tuyết. Một mình em dám đương đầu với biết bao thử thách để giữ được ổn định cho xí nghiệp, mấy trăm con người đang dựa cả vào em, yên lòng chờ đợi em. Anh yêu em, mong muốn là “Bến bình yên” để bù đắp cho tất cả những gì em đáng được hưởng, em biết điều đó mà.

    Xin lỗi em, tình yêu có sức mạnh lớn lắm nhưng nó vẫn không thắng nổi sự tổn thương trong anh. Em yêu anh nhưng lại đem tình yêu của chúng mình ra mặc cả với công việc. Anh biết mình sai, anh đã xin em tha thứ, vì yêu em anh hầu như xem thường cả lòng tự trọng của mình nhưng em vẫn lạnh lùng, vì em là Sếp phải không, có nhiều nguyên do cho phép em quá kiêu hãnh với đời.

    Bây giờ thì anh gục ngã rồi, anh không còn là cuốn nhật ký cho em trút mọi tâm sự nữa, mình phải chia tay thôi. Chúc em mãi thành công và đừng quên có anh luôn yêu em, luôn cầu mong em hạnh phúc.



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     
    qntnh
    Ngành Thiếu
    Ngành Thiếu
    Hình đại diện

    Thành viên từ: 18/07/2006
    Quốc tịch: Vietnam
    Bài viết: 142
    Bài: 14/10/2006 lúc 17:24 | IP Logged Quote qntnh

    NGƯỜI YÊU TÔI CHƯA… ĐẠI HỌC

    Tôi 28 tuổi. Gia đình tôi là một gia đình trí thức, các anh chị tôi và tôi đều đã tốt nghiệp đại học và có công ăn việc làm ổn định.
    Mẹ tôi hi vọng ở tôi rất nhiều. Thế nhưng tôi đã làm bố mẹ tôi thất vọng rất nhiều, vì bạn trai tôi là một công nhân kỹ thuật. Khi thân nhau, tôi được biết anh không thể học ĐH vì sau lần thi rớt ĐH đầu tiên anh phải lên đường làm nghĩa vụ quân sự.
    Sau khi hoàn thành nghĩa vụ trở về, em gái anh thi đỗ ĐH Ngoại thương, và anh đã phải từ bỏ ước mơ học cao hơn để đi làm lo cho em gái. Bây giờ đã là năm cuối của ĐH, em anh sắp ra trường với tấm bằng loại ưu. Gia đình tôi đã phản đối kịch liệt.
    Để khẳng định mình, anh đã phải cố gắng làm việc ngày đêm, xin làm ca ba ở công ty và ban ngày thì mở cơ sở sản xuất để kiếm thêm thu nhập. Lương của anh không cao nhưng cũng không phải thấp (3 triệu đồng/tháng). Chúng tôi dự định ba năm nữa sẽ tự tổ chức đám cưới khi mà kinh tế của chúng tôi đã vững hơn.
    Tôi không biết con đường mình đã chọn có đúng không, nhưng cả hai chúng tôi đều hi vọng tương lai mình chắc chắn sẽ tươi sáng và bền vững.

    st



    __________________
    Quay Đầu Là Bờ
    Lên trên Xem thông tin của qntnh  Tìm kiếm bài viết của qntnh Visit qntnh's Trang chủ Gửi tin nhắn Thêm vào danh sách bạn
     

    Trang của 13
      Trả lờiChủ đề mới
    Xem trang in Xem trang in

    Chuyển đến
    Bạn không thể gửi bài.
    Bạn không thể trả lời.
    Bạn không thể xóa bài của bạn.
    Bạn không thể sửa bài của bạn.
    Bạn không thể tạo bình chọn.
    Bạn không thể bình chọn.

     
    Website GĐPT Vĩnh Nghiêm thực hiện 2006 - PL.2550
    Phát triển dựa trên manguon 2.0
    Liên hệ: bantinlam_vn@yahoo.com